những con đường tìm nhau - thơ nguyễn thị thanh dương

Có những con đường để mình tìm nhau,
Như cuộc sống vượt qua bao thử thách,
Anh ơi, dù bước nhanh hay bước chậm,
Có thể một ngày anh sẽ gặp em.

Con đường quanh co anh sẽ không quen,
Anh sẽ lạc nơi khúc quanh nào đó,
Vui khi nắng lên, buồn khi chiều gió,
Chưa thấy cuối đường, chưa thấy tình yêu.

Anh đi vào con đường hẹp phiêu lưu,
Cuộc đời và em vẫn cao vời vợi,
Như hai bức tường anh chưa thể với,
Một con đường và một bóng anh thôi.

Con đường ngắn nhất tưởng sẽ đến nơi,
Đi vài bước là hết đường, hết lối,
Anh thong dong con đường tình mong đợi,
Một địa chỉ này là sẽ gặp em.

Nhưng tình yêu cũng có lúc mong manh,
Em có lúc là nửa vầng trăng khuyết,
Một nửa kia em dấu mình bí mật,
Để cho anh tìm mãi ánh trăng đầy.

Anh lại bôn ba trên con phố dài,
Phố rất đẹp chia ra làm nhiều ngõ,
Phố vui buồn như tâm hồn phụ nữ,
Qua phố này anh sẽ hiểu em hơn.

Khi mùa Đông đến chắc anh sẽ buồn,
Và sẽ lạnh đi trên con đường tuyết,
Hơi lạnh theo anh như trong mộ huyệt,
Hai bên đường tuyết trắng một màu tang.

Hãy vì em cho hết một mùa Đông,
Vẫn có những con đường tình phía trước,
Thương anh qúa, miệt mài con đường dốc,
Dốc đỉnh đồi tình như khói như mây.

Dù em đã là một cánh chim bay,
Như Mỵ Châu lụy tình vương dấu vết,
Để Trọng Thủy sẽ vì mình tìm kiếm,
Em yêu anh sống chết sẽ vì anh.

Anh có dám đi con đường tử thần?
Con đường ngoằn ngòeo ở bên bờ vực,
Em chiều sâu chơi vơi và lãng mạn,
Anh yêu là chấp nhận rủi may rồi.

Nhưng anh hãy tin vẫn có tình vui,
Trò đuổi bắt trên son đường ma thuật,
Em ẩn hiện làm cho anh chóng mặt,
Hai chúng mình cùng lạc giữa mê cung.

Em ở hướng Tây, anh ở hướng Đông,
Đường vòng tròn đi hoài không thấy hết,
Một bóng dáng, một mùi hương quen thuộc,
Vạn nẻo đường cũng chẳng dễ lạc đâu.

Con đường cuối cùng chắc sẽ gặp nhau,
Một con đường đẹp như mình mong ước,
 Có tình yêu hai tâm hồn hòa hợp,
Gặp nhau rồi. Xin dừng lại ở đây.

Nguyễn Thị Thanh Dương
October, 28, 2012
Nhãn: ,
edit