con lớn lên giữa núi rừng tây bắc ...



(Cảm tác theo những hình ảnh “Sắc màu Tây Bắc” của Mai Thanh Hải) 

Mẹ cho con bú giữa núi rừng Tây Bắc,
Đồi cỏ trên cao không một bóng người,
Với gió ru lồng lộng giữa mây trời,
Giọt sữa mẹ sao ngọt ngào đến thế.

Như con chó con, con chồm lên vú mẹ,
Như con chó mẹ, me qùy xuống bên con,
Mẹ buông tay nghỉ việc, gùi còn trên lưng,
Phút giây này chỉ còn tình mẫu tử.

Bú cho no rồi con nằm yên ngủ,
Mẹ sẽ tiếp tục cuốc xới, cấy cầy,
Khi đói lòng mẹ đã có ngô khoai,
Khi khát nước có nước khe, nước suối.

Con đã theo mẹ lên nương lên rẫy,
Từ thuở lọt lòng còn ngủ trên vai,
Cùng làm với mẹ quen mùi mồ hôi,
Mồ hôi mẹ những nhọc nhằn vất vả.

Mai Châu, Sơn La, Điện Biên, Lai Châu đó,
Cả vùng Tây Bắc hùng vĩ núi rừng,
Tháng Chín, tháng Mười trên ruộng bậc thang,
Mùa gặt hái. lúa chín vàng óng ả.

Hoa Mận trắng, hoa Trạng Nguyên màu đỏ
Hoa Đào, hoa Ban đỏ trắng núi rừng,
Hoa cải vàng trên nương rẫy bâng khuâng,
Khi Tây Bắc vào mùa Xuân rực rỡ.

Con sẽ lớn giữa mùa Xuân hoa cỏ,
Tóc con khô nắng dưới trời mùa Hè,
Mẹ cõng con đi rừng đầy lá Thu,
Chùm khăn ấm cho con mùa Đông rét.

Cứ thế bốn mùa đổi thay thời tiết,
Con vươn lên cứng cáp như cây rừng,
Con sẽ quen với bầu trời mênh mông,
Và sương mờ giăng giăng che đỉnh núi.

Con mạnh khỏe mỗi năm thêm một tuổi,
Đôi chân trần biết chạy nhảy đùa chơi,
Đôi chân trần biết đi bộ đường dài,
Lên rừng kiếm củi về cho mẹ nấu.

Con sẽ biết dắt ngựa thồ sành sỏi,
Đường quanh co qua chân núi, qua làng,
Khỏang cách đo bằng những “con dao quăng”*

Mỗi đoạn đường bao nhiêu chân con bước.
Bú no chưa con, rừng chiều vô tận
Với nắng, với gió đi qua bao mùa,
Như hạt gieo mầm con đã sinh ra,
Và lớn lên giữa núi rừng Tây Bắc.

 Nguyễn Thị Thanh Dương
 Jan. 12-2012

* “Con dao quăng” là quăng 1 con dao ra xa, mỗi bao xa sẽ là 1 cách tính đường dài đơn giản, dễ hình dung. Thí dụ từ đây về đến nhà khỏang 30 “con dao quăng.”
Nhãn: , ,
edit