có, hoa có vàng nơi ấy...



Đêm tàn cho trăng khuyết ra đi theo người.
Ru mai buồn từng cánh rơi ngoài sân mưa.
Yêu ngàn lần hơn nữa cũng mất nhau rồi
Anh trách anh tại sao với hoa không cùng chung đời
Buồn hoài chi ta ơi
Nơi ấy hoa vàng cho đẹp mùa xa
Đường mình qua lúc nào giờ bước âm thầm
Tình cũ dâng trào
Đường về không gian xưa
Đá rêu xanh đi về mình ta
Chiều về hoang phím đàn
Một phút giây nào mình khóc cho nhau
Mình cùng xanh trong mưa
Em ánh trăng mờ anh là trời thơ
Ngày tìm đến cuối trời
Người lãng quên rồi đời đã chia đôi
Mai dù ai đưa bước em qua đông dài
Em không đợi anh nữa trong lời ru đêm
Xin đừng mang dĩ vãng xưa trao cho đời
Khi tiếng ca từng đêm vẫn đưa anh về bên người...

Việt Anh
Nhãn: , ,
edit