cho một người nằm xuống...


Không thể biết đã đào thoát khỏi tháng Tư như thế nào
Bông hoa dầu sau cuối lặng lẽ ngược về trời
bỏ mùa xanh ở lại
Ta chóng mặt nhìn cánh chò nâu đầu tiên xoay những vòng tròn bải hoải
lẫn lộn giữa Tử Nạn và Phục Sinh

Cũng không thể biết bây giờ là đêm tối hay bình minh
Ta ướp độc mình trong men lục thảo
Bạn trầm mình trong vòng ôm của đất
Thôi cứ dậy hương những hứa hẹn dở dang
những mộng mê cay xè oan khuất
Mình ta say...

Không nơi đây mà vẫn nơi đây
Bỏ đi là ở mãi
Đời sống cũng đánh tráo trong ta khái niệm mất – còn
hoặc chẳng có khái niệm nào cả

Đôi mắt khép để Nước Trời rộng mở
Nụ cười toàn vẹn trẻ thơ
không tắt !
Bạn ta ơi
Khi cánh chò nâu cuối cùng chạm đất
Trời bắt đầu mưa...



Khương Hà
Nhãn: ,
edit