là mẹ ...

Giếng làng mẹ đã một thời con gái,
Gánh nước về đôi chân khỏe bước nhanh,
Gánh nhẹ nhàng trên vai áo thanh tân,
Giếng nước trong soi gương hình bóng đẹp.

Giếng làng ấy chưa bao giờ khô cạn,
Nhưng tuổi thanh xuân mẹ đã cạn mòn,
Giếng cũ rêu phong, lối cũ hãy còn
Đưa chân mẹ, mẹ lưng còng gánh nước.

Cánh đồng ruộng mẹ một thời mới lớn,
Bước chân ra đồng gieo mạ, cấy cầy,
Sóng lúa chín vàng tóc mẹ gío bay,
Chiều làng quê mộng bình thường êm ả.

Con đường làng phơi thơm mùi rơm gịa,
Đống rơm khô, khói bếp đã bao mùa,
Bao mùa ruộng xanh nhưng mẹ đã gìa,
Dắt trâu ra đồng chậm chân mẹ bước.

Thời còn trẻ mẹ đảm đang công việc,
Vất vả nuôi tằm lại ngồi quay tơ,
Tơ vẫn vàng khi tuổi mẹ mắt mờ,
Bàn tay vụng nhưng đường tơ không đứt.

Những khi đình làng vào ngày lễ Tết,
Mẹ vui tuổi gìa tay xếp lá trầu,
Cầm con dao sắc mẹ bổ múi cau,
Cau và trầu một thuở nào duyên nợ.

Thuở mẹ lấy chồng cuộc đời vất vả,
Xong vụ cấy cầy lại đến ruộng vườn,
Cắp thúng trên tay ra chợ sớm hôm,
Kiếm từng đồng để nuôi con no ấm.

Con ra đón mẹ mừng vui tấm bánh,
Để con trong thúng mẹ đội con về,
Hai mẹ con vui trên quãng đường quê,
Đơn sơ thế cũng là tình mẫu tử.

Bây giờ mẹ gìa, con không còn bé,
Chẳng thể đội con hay cõng trên vai,
Chiếc thúng ngày xưa như vẫn đâu đây,
Hình ảnh con vẫn còn ngồi trong thúng.

Là mẹ đấy, những đường đời ai đếm?
Bao nhiêu buồn vui mẹ đã đi qua?
Từ tuổi thanh xuân đến tuổi mẹ gìa,
Mẹ đời thường, mẹ cũng là huyền thoại.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
Mother’s Day, 2013
Nhãn: , ,
edit